Cuộc sống bình dị
Một ngày cuối tuần tháng 11 đẹp trời, nắng vàng và gió rất trong. Sau chuỗi ngày mưa ẩm ướt đường xá nhem nhuốc, em xe của mình hôm nay cũng được đi spa làm đẹp.
Nói vậy thôi, ngõ nhỏ vào nhà mình có một cửa hàng rửa xe nhỏ, tiện đường về nhà nên mình thường rửa xe ở đây.
Quán chỉ có 2 vợ chồng anh chị chủ quán kiêm rửa xe luôn. Chị vợ dáng người phốp pháp khoẻ mạnh, hay tươi cười chuyện trò. Anh chồng ngược lại, người nhỏ con gầy gò, trông hom hem ốm yếu, tóc để dài loà xoài và ít chuyện.
Hôm nay chị vợ đi đâu vắng nhà, có mình anh chồng vừa rửa xong xe cho khách. Mình dựng xe ở sân để anh rửa, rồi lên thềm ngồi chờ. Căn nhà mặt ngõ thuê bé xíu, chật chội và ngổn ngang đủ thứ đồ bên trong. Thấy sau đó là cả một cuộc sống mưu sinh đầy vất vả, chốn ở tạm bợ, thiếu thốn.
Mình ngồi ghế, nhìn thẳng ra sân là chiếc xe và anh chồng đang rửa. Mặc dù công việc hàng ngày là lau chùi và rửa xe, tiếp xúc với đủ thứ bụi đất, rẻ lau xà bông, nhưng giờ mới để ý thấy anh chồng vẫn mặc đồ rất chỉnh chu. Quần dài, áo sơ mi và thắt lưng gọn gàng, dù bộ đồ đã sờn cũ và có chút thùng thình. Khi đang lau xà bông cho xe của mình thì có khách mới đến. Anh chồng không có vẻ gì vội vàng, vẫn chậm rãi tỉ mỉ lau từng vành xe, từng góc dưới của khung bánh. Cảm giác như đang tận hưởng công việc ấy một cách nhẹ nhàng, chỉnh chu và trách nhiệm.
Mình mở cuốn ebook trên điện thoại ra đọc tiếp trong lúc chờ rửa xe. Không biết từ khi nào, đọc sách đã trở thành một sở thích của mình, cũng là một thú vui tận hưởng những khoảng thời gian chờ đợi như thế này.
Khi anh chồng lau xong lớp bụi bẩn trên xe bằng nước và xà bông thì chị vợ cũng đi về. Anh chồng chuyển sang lau chiếc xe thứ 2, còn chị vợ rửa sạch và lau khô tiếp xe của mình. Thi thoảng anh chồng nhờ vợ mở bơm, hay đôi lúc chị vợ nhờ chồng đưa giẻ lau đang ở phía đó cho mình. Dù họ không nói với nhau nhiều trong lúc làm, nhưng cả hai đều hiểu ý nhau và phối hợp nhịp nhàng.
Xe của mình đã rửa xong, chị vợ cẩn thận kiểm tra từng bánh xe và bơm căng lại cho mình. Chiếc gương xe bình thường bị lỏng lẻo cứ đi một lúc mình lại phải chỉnh cho đúng chiều, cũng đã được anh chồng khi nãy vặn lại cẩn thận chắc chắn.
Mình gửi tiền anh chị và lên xe đi về. Anh vẫn đang cặm cụi lau chiếc xe bên cạnh, chị cười tươi chào rồi tiếp tục quay vào phụ chồng rửa tiếp.
Một gia đình, nếu nhìn bên ngoài, mỗi lần đi qua ngõ có thể sẽ chỉ thấy 2 con người rất đỗi bình thường, thậm chí có phần trông khắc khổ đang cặm cụi với đống xô, chậu, giẻ ướt cặm cụi lau chùi. Có thể sẽ chỉ thấy căn phòng lộn xộn chất đống đồ đạc cũ kỹ, bụi bặm và ẩm mốc. Thế nhưng khi gần với họ hơn, quan sát và cảm nhận, đôi khi là những câu chuyện chia sẻ thoáng qua trong lúc làm việc, chúng ta sẽ thấy những điều bình dị nhưng cũng rất đặc biệt từ cuộc sống của họ. Đó là đôi vợ chồng đang mưu sinh với công việc chân tay vất vả, nhưng họ luôn làm nó với cả trái tim, sự chỉnh chu và trách nhiệm.
Đôi khi, chẳng cần nhà cao cửa rộng, chỉ cần trước hiên nhà nhỏ đơn sơ, vẫn có anh và em ở đó, sớm tối bên nhau.
Ngọc Morning

Gửi phản hồi