Điều bố mẹ chưa kể
1. Hôm nay đang lướt dòng thời gian trên facebook, mình dừng lại ở một đoạn video. Trong đó là cảnh một người đàn ông trung tuổi gầy gò khắc khổ, ngồi trên chiếc xe máy tồi tàn đang cố gắng đạp mạnh cần số để xe nổ máy. Một hồi mà chiếc xe cứ đứng im giữa ngã tư đường, chìm trong dòng người hối hả qua lại. Ông bất lực dướn người, dùng chân lết từng đoạn nặng nhọc, cố đẩy chiếc xe về phía trước.
Cũng là hôm nay, khi dừng đèn đỏ và trời vẫn mưa tầm tã. Nhìn sang bên kia đường, thấy một người phụ nữ lớn tuổi đang mò mẫm trong đống đất gạch của công trình mới đập. Chiếc xe đạp nâu han gỉ để kế bên, buộc chằng chịt chai lọ nhựa và những thanh thép vụn mò được trong đống đổ nát.
Cả 2 cô chú đều đã ở tuổi làm ông bà, cái tuổi con cái đã trưởng thành, cái tuổi có thể cho phép mình nghỉ ngơi. Nhưng có lẽ, vẫn còn nhiều nỗi lo lắng, mưu sinh mà đi hết gần cả cuộc đời vẫn chưa buông gánh được.
Có một câu nói được chia sẻ nhiều gần đây cứ quanh quẩn trong đầu mình lúc này: “Tốc độ thành công của bạn nhất định phải vượt qua tốc độ già đi của bố mẹ”.
Chúng ta muốn phấn đấu trong công việc, muốn kiếm được nhiều tiền cũng một phần để mong bố mẹ có thể yên tâm về chúng ta, để chúng ta có thể lo được nhiều hơn cho bố mẹ, dành cho bố mẹ những điều kiện tốt hơn. Còn với bố mẹ, điều bận tâm nhất lại là niềm vui và nỗi buồn của chúng ta. Con vui thì bố mẹ vui gấp đôi, mà con buồn hay đau khổ thì bố mẹ cũng nghẹn lòng không thở nổi. Thế nên, nhiều người dù tuổi cao già yếu, vẫn cứ cặm cụi mưu sinh, chắt chiu từng đồng để dồn cho con, đỡ cho cháu.
2. Hôm qua, mình gọi điện về cho mẹ. Mẹ kể nhiều chuyện, từ chuyện bộ phim đang chiếu, cô hàng xóm ra sao, cháu ở nhà ăn uống thế nào…Cả những câu chuyện mẹ đã kể đi kể lại nhiều lần mà không nhớ. Rồi cũng đôi lúc than thở chuyện nhà chuyện cửa, những việc không tên. Đôi khi tủi thân lại rơm rớm nước mắt. Trước đây, mỗi lần mẹ than phiền chuyện gì, mình thường gàn đi và không muốn nghe, vì đó đều là những vấn đề muôn thủa. Những điều mà mình đã nhiều lần nói mẹ cần làm thế này, cần nghĩ thế kia thì mới thay đổi và vui vẻ được. Nhưng đâu lại vào đó.
Chẳng trách mẹ được, vì những gì mẹ làm đều xuất phát từ tình yêu thương con cái quá đỗi. Thương quá, nên cả thế giới của mẹ đều dành cho con. Niềm vui nỗi buồn của mẹ, cũng phụ thuộc vào cái thở dài mệt mỏi, hay nụ cười của con cháu. Bảo mẹ sống cho mình nhiều hơn, làm những điều mình thích thay vì chỉ quanh quẩn chăm con chăm cháu. Nhưng với mẹ, con cháu lại chính là niềm vui của mình rồi. Mà vì mỗi niềm vui ấy, nên chỉ cần một câu nói hay hành động vô tâm vô ý cũng khiến mẹ tủi thân và nghĩ ngợi.
Cuối cùng, điều mẹ cần nhất vẫn là sự lắng nghe, thấu hiểu và ghi nhận. Thế nên sau này, mỗi lần nói chuyện với mẹ, mình cố gắng lắng nghe mẹ nhiều hơn, khen mẹ nhiều hơn, nói nhiều hơn những lời yêu thương với mẹ.
Hôm nay trước khi dừng cuộc gọi, nhìn mẹ qua video mới nhuộm tóc, mình khen mẹ hôm nay xinh và trẻ thế. Mẹ cười tít mắt, hào hứng kể chuyện hôm trước đi nhuộm thế nào. Chúc nhau ngủ ngon mấy lần mới dừng hẳn.
3. Đôi khi, con cái nghĩ rằng sự quan tâm chăm sóc của bố mẹ là hiển nhiên, rằng bố mẹ sẽ ở mãi bên chúng ta như thế. Nhiều khi ở xa, bận rộn quá không về thăm bố mẹ thường xuyên được, xuề xoà nghĩ bố mẹ sẽ thông cảm khi nào rảnh hơn sẽ về. Ở cùng bố mẹ, cũng lại là lý do bận rộn công việc, nên cả ngày cũng chỉ quây quần được bữa cơm tối chuyện trò dăm ba câu rồi ai lại về phòng người ấy. Mấy khi thực sự có cuộc nói chuyện sâu sắc với bố mẹ, lắng nghe tâm tư nỗi lòng của bố mẹ.
Nhưng chỉ cần dừng lại, và tự trả lời câu hỏi này: “Chúng ta còn có thể được gặp bố mẹ bao lâu nữa trong cuộc đời này”. Nếu bố mẹ 60 tuổi, có thể là 15-20 năm nữa. Nếu bố mẹ đã 70 tuổi, có thể chỉ còn 10 năm nữa chúng ta còn có bố mẹ ở bên. Mà thời gian, chớp mắt cái 5 năm 10 năm trôi vèo. Với một đứa con ở xa gia đình như mình, 1 tháng về thăm nhà 1 lần, 1 năm 12 lần, 10 năm chỉ có 120 lần ở bên bố mẹ. Những bạn ở xa, 1 năm về thăm nhà được vài lần, thì số lần được ở bên bố mẹ ngắn ngủi thế nào.
Thế nên, đừng mặc cả chuyện về thăm bố mẹ dịp này hay không, tối nay về nhà dành thời gian ngồi cùng bố mẹ xem film chuyện trò không, đưa bố mẹ đi chơi du lịch ở đâu, quà biếu bố mẹ bao nhiêu, nói những lời yêu thương tình cảm với bố mẹ hay không…
Hãy cứ nhớ đến câu câu hỏi trên và trả lời nó nhé. Chúng ta sẽ biết rõ mình cần làm gì để dành cho bố mẹ những điều tốt đẹp nhất, khi còn có thể.
Ngọc Morning

Gửi phản hồi