Nội soi dạ dày, thiền và sự bình tâm

Câu chuyện nội soi dạ dày, thiền và sự bình tâm

Hôm nay mình đến bệnh viện khám lại dạ dày. Tháng trước mình đi nội soi gây mê, kết quả viêm dạ dày kèm HP, uống thuốc điều trị gần 1 tháng.

Ai đã chữa HP sẽ biết uống thuốc kháng sinh điều trị nó mạnh và mệt mỏi cỡ nào. Người lúc nào cũng bải hoải, nôn nao. Mất cỡ 2 tuần khi hết thuốc mình mới khôi phục lại được tinh thần và cơ thể.

Cứ nghĩ đến khám lại chỉ cần thổi test HP là được, nhưng bác sĩ chỉ định nội soi lại dạ dày để kiểm tra chính xác tình trạng viêm và HP. Lần này là soi tươi, không gây mê. Bác sĩ còn động viên nhanh hơn gây mê mà chi phí rẻ hơn 1 nửa.

Mình từng soi sống dạ dày một lần trước đây, nên biết cái cảm giác nó như thế nào rồi. Vẫn nhớ đến tận bây giờ. Nghe bác sĩ chỉ định vậy cũng vâng dạ nhưng bên trong dở khóc dở cười.

Lên bàn nội soi, mình vận dụng hết mọi lý thuyết về sự bình tâm, với hi vọng tâm lý không bị tập trung nhiều vào ống luồn bên trong, về sự khó chịu của cơ thể phản ứng lại. Mình tự nhắc bản thân “Mọi cảm giác đau đơn khó chịu trên thân chỉ là hiện tượng, chúng vô thường đến rồi sẽ đi, không dính mắc.”

Kết quả là, đường dây luồn đến đâu cơ thể phản ứng đến đó, cơ bụng co thắt lại đẩy lên khiến mình không ngừng oẹ. Mình vẫn không thể dừng chú ý đến nó và lo sợ nhỡ nôn ra thì sao, có bị sặc không, bao lâu mới xong đây. Nói chung là đủ thứ suy nghĩ trong đầu.

Nhưng cũng có những khoảnh khắc khi mình thở sâu, chỉ tập trung vào hơi thở, và hình dung trong đầu hình ảnh Phật với hào quang xung quanh. Tự nhiên cơ thể nhẹ nhàng không còn phản ứng. Nhưng chỉ được thời gian ngắn, sau đó mình lại chuyển sự chú ý về cơ thể.

Nội soi xong, bác sĩ dặn sau làm gây mê nhé chứ thế này dịch vàng ra nhiều khó xem.

Đấy, bình thường nghĩ tình huống này nếu xảy ra mình sẽ làm được. Nhưng phải vào thực tế mới thấy tâm của mình vẫn dễ hoảng lắm.

Ngẫm thấy đúng, khi cuộc sống phẳng lặng chúng ta thường nghĩ rằng mình ổn, nhưng ai qua sống gió mà vẫn giữ tâm luôn bình tĩnh có lẽ mới là ổn thực sự.

Dẫu sao trong khi nội soi hôm nay, vẫn có những khoảnh khắc mình đã tập trung lại vào hơi thở, tách rời được tâm trí với cảm giác trên thân. Cũng có nhưng không đáng kể.

Giờ mình hiểu rõ hơn vai trò của thiền. Thiền không trực tiếp giúp ta giảm phiền muộn khổ đau trong cuộc sống. Nhưng việc thực hành thiền hàng ngày cũng giống như chúng ta đang trong phòng tập, luyện phản ứng của tâm trước những cảm giác trên cơ thể hay những suy nghĩ trong đầu. Khi thiền, chỉ tập trung hơi thở, ghi nhận những cảm giác trên thân nhưng không khó chịu hay thích thú với chúng, không suy nghĩ lung tung. Chỉ có hơi thở vào ra nhẹ nhàng.

Khi nó đã thành một phản xạ, trước những tình huống trong cuộc sống chúng ta cũng không bị bám dính, chỉ cần tập trung vào hơi thở và mọi thứ sẽ nhẹ nhàng hơn.

Một lần nữa, vẫn là mình hiểu như vậy, còn để làm được là cả một sự thực hành lâu dài. Mình đang bắt đầu, từng bước, mỗi ngày chút một.

Quay trở lại, mình vừa nhận kết quả khám và em HP đã hết. Nhiều người phải điều trị nhiều lần mới khỏi, nên kết quả này đúng là quả ngọt đầu ngày. HP nghĩ đơn giản nhưng lại tiềm ẩn nguy cơ cao gây ra ung thư dạ dày. Nếu ai có vấn đề dạ dày nên đi kiểm tra và điều trị sớm nhé.

Chúc ngày mới vui vẻ!

Ngọc Morning

Gửi phản hồi