Thong dong giữa Hội An xinh đẹp và bình yên

Mới đó đã là ngày thứ năm ở thành phố Hội An thanh bình.

Mình đang ngồi trên trong một quán cafe góc phố cổ yên tĩnh. Quán có 2 tầng gỗ cổ kính, nhìn ra dòng sông thơ mộng với cây cầu gỗ uốn cong bắc qua.

Chọn một góc ngồi tầng 2  với dãy bàn  gỗ chạy dài theo mặt hiên. Không gian thoáng đãng với tiếng nhạc nhẹ nhàng êm dịu, phía trước là tán lá xanh của cây roi già, lấp ló những chùm hoa trắng điểm quả đỏ. 

Nhìn xuống con đường nhỏ bên dưới, khách du lịch thong thả dạo bộ hay đạp xe nhẹ nhàng đi qua. Vài con thuyền đang đậu yên bên mạn sông, tạm nghỉ ngơi sau một tối bận rộn đưa đón khách. Những chiếc đèn lòng đỏ treo trước hiên cửa nhà ai khẽ đung đưa trong gió. Tất cả tạo nên một bước tranh góc phố cổ yên bình và nhịp sống chậm rãi.

Ngày thứ năm ở Hội An, mỗi ngày đều thong dong đi bộ trên các con phố mà không biết chán. Chiều mát lại đạp xe ra bãi biển ngồi cafe đọc sách, bước chân trần chạy dài trên bãi cát để những con sóng tràn qua mát lạnh, ngắm mặt trời lặn theo ánh hoàng hôn hồng tím cuối chân trời. Hay một buổi chiều ngồi quán cafe rộng thênh thang, chỉ có mình là khách, giữa một cánh đồng lúa vàng đang thì lên đòng, gió hiu hiu thổi, xa xa những cánh diều đang tha thẫn bay trên bầu trời. Khung cảnh quá đỗi thanh bình.

Với mình, mỗi góc nhỏ, mỗi con phố của Hội An đều rất đẹp và thơ.

Dù đã đi Hội An nhiều lần, nhưng lần đầu tiên mình ở Hội An lâu đến vậy. Mình nghĩ, nếu có thể, chúng ta hãy thử dành cho mình khoảng thời gian nào đó trong cuộc đời để đi du lịch một mình đến nơi nào đó yêu thích. Cảm giác là một người xa lạ, giữa một thành phố xinh đẹp xa lạ thực sự rất tuyệt. Bạn được thoải mái làm những điều mình yêu, đi đến những nơi thú vị, hay đơn giản thẩn ngắm nghía một thứ gì đó hàng giờ mà không thấy chán hay phiền ai. Miễn là bạn thấy thích và muốn làm. 

Bên cạnh những háo hứng thú vị khi khám phá những nơi mới, trong khoảnh khắc nào đó cũng sẽ có những khoảng trầm lặng. Bạn ngồi một mình trong một quán nhỏ yên tĩnh, nhìn mọi người qua lại, chợt nghĩ nếu có ai đó bên cạnh lúc này thì sẽ kể được nhiều điều lắm. Hay đôi khi vẫn len lỏi chút cảm giác sắp kết thúc hành trình và quay trở lại cuộc sống thường nhật.

Nhưng rồi chúng cũng sẽ nhanh qua thôi. Với mình chuyến đi này như một dịp hẹn hò với chính mình. Cùng bản thân làm những điều mình yêu thích, cảm nhận những suy nghĩ bên trong, đọc cuốn sách yêu thích trong một quán cafe nhỏ xinh, hay đơn giản là ngồi và ngắm nhìn cảnh sắc và dòng người đi qua phía trước. Một chuyến đi không có kỳ vọng, không có kế hoạch, mọi thứ cứ thuận trôi tự nhiên.

Bởi thế mà đến ngày hôm nay, gần hết tuần rồi mình mới vào trang đặt vé tầu chiều ra. Ngày này tuần sau đã lại làm việc ở quán quen Hà Nội rồi. Sẽ nhớ quãng thời gian ở đây, những con phố thanh bình và quán cafe nhỏ xinh lắm.

Khi bạn đến một vùng đất mới, mỗi bước chân bạn đều cảm nhận được sự gần gũi, bình yên và cảm giác thuộc về, đó sẽ là nơi bạn còn quay trở lại nhiều lần nữa. 

Giờ thì cứ tận hưởng và cảm nhận trọn vẹn những ngày còn lại bên thành phố cổ xinh đẹp thanh bình này thôi.

Ngọc Morning

Gửi phản hồi