Chúng ta đều là những người may mắn
Mình sống ở khu tập thể, để có nước sinh hoạt mỗi nhà đều có một chiếc máy bơm để bơm nước từ đường ống nước sạch lên bồn nước của gia đình.
Chiếc máy bơm nhà mình mấy năm trời hoạt động bình thường. Cách đây độ vài tháng bắt đầu dở chứng vẫn chạy nhưng nước không đẩy lên. Chạy khan một hồi máy nóng, tiếng kêu e e. khi ấy mình thấy hiện tượng lạ gọi người qua sửa, máy bơm lại chạy êm ả.
Cho đến gần 3h sáng sớm nay.
Bình thường mình dễ ngủ, đặt lưng là ngủ một mạch đến sáng. Vậy mà hôm nay, THẬT SỰ MAY MẮN, mình tỉnh dậy nửa đêm và thấy mùi khét lạ. Mình mở cửa cầu thang thì đã thấy khói khét mù mịt không thể đi xuống, có lẽ chiếc máy bơm đặt dưới gầm cầu thang đã bị cháy.
Khói đã bắt đầu vào phòng nhiều hơn và ngày càng khó chịu. Mình nghĩ ngay trong đầu chỉ còn cách là thoát hiểm xuống bằng đường sân thượng, đi vào nhà xử lý máy bơm cháy bằng cửa chính tầng 1. Và lại THẬT SỰ MAY MẮN, chùm chìa khoá mở cửa nhà bình thường mình vẫn hay để bên dưới tầng, nhưng hôm nay lại cất trong túi xách mang lên tầng. Vậy là không chần chừ, mình đi ra ban công thông với sân thượng, đi theo ô nhỏ thoát hiểm xuống được bên dưới tầng khu nhà.
Mở khoá cửa bước vào phòng khách, việc đầu tiên là ngắt ngay cầu giao điện toàn bộ tầng. Do phòng khách được ngăn bởi một lớp cửa với phòng bếp nên khói mới ra một chút. Nhưng qua lớp kính thấy trong phòng đã bị phủ kín không nhìn thấy gì. Mở cửa ra khói đã ập vào mặt không thở được. Và lại THẬT MAY MẮN, cún Xù hàng ngày vẫn ngủ ở dưới tầng cạnh cầu thang, khi ở trên tầng thấy khói mù mịt như vậy không nghe thấy tiếng Xù sủa, mình đã sợ Xù bị ngạt khí rồi. Nhưng khi thấy cu cậu vẫn đang vẫy đuôi qua lớp cửa kính, mình mừng khôn tả. Chỉ kịp mở cửa ra cho cu cậu chạy ra ngoài rồi đóng ngay lại.
Khi Xù đã an toàn, mình nhanh chóng đeo khẩu trang và bịp một chiếc khăn ẩm vào mũi, nín thở và mở cửa chạy vào trong làn khói. Xung quanh tối om. Và lại THẬT MAY MẮN, ngọn lửa mới đang cháy một góc máy bơm và lớp đế nhựa bên dưới, xung quanh mình không để đồ gì gần nên lửa chưa kịp bén to sang, chỉ cần để lâu hơn thì có thể sẽ bùng ra lớp gỗ cầu thang.
Mình vẫn nín thở lao thẳng ra cửa sổ chân cầu thang, mở cửa to hết cỡ để khói thoát bớt. Rồi chạy ra thềm, bắt đầu gõ cửa gọi nhà anh chị hàng xóm sát bên nhờ hỗ trợ dập lửa.
Khi ấy mới hơn 3h sáng.
Dập lửa xong, vì vẫn còn nhiều khói trong nhà nên mình qua nhà anh chị hàng xóm nghỉ tạm. Chị hàng xóm xuýt xoa bảo sao mình có thể bình tĩnh được như vậy. Nếu là chị ấy, chắc sẽ rất sợ hãi và hô hoán lên rồi. Cũng rất may cho mình, nếu hôm nay không tỉnh dậy đúng lúc, chẳng biết thế nào thật.
Mình nằm xuống giường nghỉ, trong một căn phòng lạ lẫm, cảm giác những điều vừa xảy ra nhanh đến mức ngỡ như một cơn mơ. Lúc này, nước mắt mới chực trào ra…
Trải qua những tình huống nguy hiểm như vậy, mình càng cảm nhận sâu sắc và muốn chia sẻ với các bạn:
- Dù xảy ra tình huống nào, đôi khi là rất tệ, nhưng chỉ cần bạn thay đổi góc nhìn, tập trung những điều tốt đẹp mình có được, thì bạn sẽ thấy mình vẫn THỰC SỰ MAY MẮN. Nhờ thái độ đó, thay vì than phiền buồn chán vì sự việc bất như ý, lòng bạn sẽ đầy sự biết ơn và tin tưởng bản thân và cuộc sống.
- Bạn nên dự phòng trước phương án xử lý khi gặp phải những tình huống khó khăn, nguy hiểm. Nhờ vậy, khi nó xảy ra bạn sẽ không bị hoang mang hoảng loạn, mà hoàn toàn chủ động và bình tĩnh xử lý được nó.
- Một sự việc bất như ý dù muốn hay không thì nó cũng đã xảy ra rồi. Chúng ta chỉ nhìn lại vấn đề để rút ra cho mình bài học từ nó. Điều quan trọng nhất vẫn là hướng tới giải pháp và nhanh chóng thực hiện nó.
- Sự bình tĩnh sẽ giúp bạn giải quyết các vấn đề sáng suốt và an toàn nhất. Và đừng quên sự giúp đỡ từ người khác khi cần bạn nhé.
Kết bài
Có những chuyện chúng ta chỉ đọc trên báo đài, và nghĩ nó chỉ xảy đến với ai đó chứ không bao giờ xảy đến với mình. Cũng như sự việc ngày hôm nay, mình đã từng tự đặt ra giả thiết nếu chẳng may nhà bị cháy thì mình sẽ xử lý và thoát hiểm như thế nào, nhưng thú thực không hề nghĩ nó sẽ đến với mình. Thế mà nó đã xảy ra, dù chưa nghiêm trọng, nhưng đủ khiến mình cảm nhận và hiểu được cảm giác bế tắc của những ai rơi vào hoàn cảnh hoả hoạn không lối thoát.
Thế nên, mỗi ngày mở mắt thức dậy và thấy mình vẫn đang được sống, được hít thở không khí trong lành, nghe tiếng chim hót, ngắm những tán lá xanh rì rào qua ô cửa sổ, đó đã thực sự là một điều MAY MẮN và KỲ DIỆU mà mình đang được đón nhận.
Chúng ta đều là những người thực sự MAY MẮN 🙂
Ngọc Morning

Gửi phản hồi