Cơn mưa rào mùa hạ

Thời tiết Hà Nội những ngày này, nếu ví như tâm trạng một người con gái đang yêu kể cũng chẳng sai chút nào. Đều khó đoán như nhau.

Mới đó đang nắng chang chang, ngày sau đã mây đen sầm sì đổ mưa rào xối xả. Mới mặc áo mưa đi qua vài con phố trời đã tạnh ngắt, hửng nắng góc trời.

À đấy là mọi khi, còn hôm nay thì khác. Mưa kéo đến cấp tập khi bầu trời chưa kịp chuyển gam màu tối đen. Vội vàng ra thềm rút quần áo, gió thổi táp mưa chỉ trong chốc lát đã ướt nhèm cả thềm, xém chút ướt cả người.

Nhìn qua ô cửa sổ, cả tán cây xanh trước cửa gió thổi nghiêng ngả, quật qua lại từng cơn. Bầu trời vẫn trắng xoá, những đợt mưa vẫn không ngừng trút xuống. Bất giác thấy có gì đó vừa sợ (sấm chớp), vừa cảm thấy thú vị.

Nhớ lại cái thời còn trẻ (trẻ hơn bây giờ), mình đã từng thích thú khi đi dưới những cơn mưa rào. Nhất là vào buổi tối, khi những giọt mưa rơi xuống được ánh đèn đường chiếu xuyên qua. Trông khung cảnh trước mắt thật lung linh, pha chút gì đó kỳ diệu. Đúng là cái thời, dễ rung động vì những điều rất nhỏ. Một mùi hương hoa sữa, một bản nhạc, một cơn gió mát lạnh thổi qua cũng khiến ta bâng khuâng.

Thời gian và những trải nghiệm giúp chúng ta kiểm soát cảm xúc tốt hơn, và nhìn mọi thứ cũng thực tế hơn. Ngày xưa, ta dễ dàng khóc vì một ai đó. Tâm trạng của chúng ta trao cho ai đó quyết định. Còn giờ, nhiều khi chúng ta chưa kịp buồn, đã tự vỗ về và chuyển hoá nỗi buồn ấy.

Người ta thường ví bước qua tuổi 30 là “đã toan về già”, làm các em gái trẻ coi mốc ấy là điều gì đó để lo sợ. Với mình, con gái khi bước qua tuổi 30 lại là một mốc rất đáng để ăn mừng. Đó là độ tuổi đã bước qua nhiều trải nghiệm, cả niềm vui và nỗi buồn. Độ tuổi đã có những sự độc lập trong cuộc sống và công việc. Độ tuổi đã có sự thấu hiểu về bản thân mình nhiều hơn trước rất nhiều. Mà có hiểu thì mới biết yêu. Khi biết yêu bản thân mình, chúng ta sẽ biết điều gì là quan trọng và có ý nghĩa và cần ưu tiên trong cuộc sống của mình.

Quay lại với cơn mưa ban chiều. Dù mạnh và đáng sợ đến đâu, rồi nó cũng qua đi. Trời quang mưa tạnh. Tán cây rũ lá sau khoảng thời gian bị gió quật. Nhưng lá cũng xanh hơn nhờ nước mưa cuốn trôi đi bụi bẩn. Sau cơn mưa, không khí trong lành, dễ chịu hơn hẳn.

Mình quyết định lôi xe máy đi dạo phố sau bữa cơm tối. Tận hưởng không khí mát mẻ sau chuỗi ngày oi ả. Lái xe qua các con phố, đến quán cafe quen thuộc. Gió mát hiu hiu, nếu có trăng tròn thì đúng chuẩn “trăng thanh gió mát”.

Đường phố dù đã kịp khô ráo sau cơn mưa, vẫn cảm nhận thấy hương vị của đất ẩm và cỏ tươi ven đường. Thoáng qua trong đầu cảm giác tinh khôi trong trẻo. Hệt như một sáng sớm mùa thu se se lạnh, trời còn chưa tỏ, hơi sương bảng lảng đọng trên những nhánh lá.

Mùa hè cũng là mùa của những cơn mưa rào bất chợt, của những cơn giông ùa đến rồi đi. Dù mang đến không ít sự bất tiện, và phiền phức. Chúng vẫn là những điều không thể thiếu, là dấu ấn để nhớ về mùa hạ.

Chẳng mấy mùa thu lại đến và tiễn chào mùa hạ. Thế nên mình cứ tận hưởng những cơn mưa hè. Để khi chúng đi rồi, vui vẻ tạm biệt nhau, hẹn ngày này sang năm gặp lại.

Ngọc Morning

Gửi phản hồi