Một buổi sáng chủ nhật đầu hè, cafe và lang thang chụp ảnh
Những ngày đầu hè tháng 5, tiếng ve bắt đầu râm ran khắp nẻo đường, đi qua các con phố đã thấy ngập sắc tím bằng lăng, sắc đỏ hoa phượng và sắc vàng tươi của điệp vàng. Thời còn đi học, những ngày tháng 5 luôn khiến mình có những cảm xúc hoài niệm về thời học trò, lời bài hát khe khẽ cất lên “Những chiếc giỏ xe trở đầy hoa phượng, em trở mùa hè của tôi đi đâu…..”.
Khi mới ra trường đi làm, trên đường từ nơi mình ở đến Công ty đi qua một đoạn đường Kim Mã đối diện đại học Giao thông vận tải, không biết hữu tình hay vô ý mà dọc 2 bên đường chỉ trồng hoa bằng lăng và phượng vĩ. Cứ đến đầu hè, sắc đỏ và tím sáng rực cả một khoảng trời, nhắc mình nhớ ra à mua hè đến rồi đó.
Và rồi, khái niệm “mùa hè” cứ nhạt dần đi, khi nói đến mùa hè không còn khiến mình liên tưởng tới sắc phượng đỏ nữa, thay vào đó là “năm nay Công ty đi nghỉ hè ở đâu?”, “năm nay cả nhà mình đi nghỉ hè ở đâu”. Cái oi nóng của mùa hè khiến người ta muốn trốn chạy trong những văn phòng điều hoà mát lịm, từ sáng đến tối, khi ánh nắng đã tắt dần thì cũng đâu còn thấy những sắc “hạ” rực rỡ nữa.
Và nhân những ngày đầu hè, khi hoa vẫn còn đang độ tươi sắc nhất, mình muốn “hẹn hò” lại với mùa hạ, vào một sáng chủ nhật nhẹ nhàng, tươi mới.
Hôm nay dù cuối tuần nhưng mình vẫn dậy từ hơn 6h, dạo gần đây mình đang tập thói quen dậy sớm và đã dần vào nếp. Việc dậy sớm giúp mình có thêm thời gian để làm nhiều thứ hơn. Sau khi uống một cốc ngũ cốc thơm nóng, mình chọn một chiếc túi đủ rộng để đặt em máy ảnh Sony thân yêu và tung tăng ra đường.
Bình thường mình hay cafe vào buổi chiều và tối, khi đã thực hiện xong những việc cần làm vào buổi sáng. Nhưng hôm nay mình muốn khác đi, muốn tận hưởng một buổi sáng cafe sớm, khi phố phường vẫn còn thưa người, chưa nhiều xe cộ đông đúc, khi các quán cafe vẫn còn yên lắng.
Mình chọn một quán Cafe hướng ra mặt hồ Trúc Bạch. Đường đến quán Cafe qua những con phố “đẹp đến nao lòng”. Cảm giác đi giữa hai hàng cây, tán rủ xanh mướt chạy dài cuối tầm mắt, thật sự bình yên và nhẹ nhàng. Bởi vậy mà, mình yêu 2 con đường Hoàng Diệu và Phan Đình Phùng lắm, và cả Hồ Tây nữa. Mỗi khi tụt mood muốn lấy lại tinh thần, mình lại lấy xe đi lang thang qua 2 con đường ấy, qua hồ Tây, hít một hơi thật sâu, và dường như mọi vấn đề trở nên nhẹ nhàng hơn.
Mình hẹn bạn tại quán cafe, đến nơi đã thấy bạn ngồi đó rồi. Mình khá thích quán cafe này, tình cờ biết quán khi một lần đi ngang qua và bị ấn tượng luôn. Hôm đó cả quán chỉ có mình là người Việt Nam, còn lại đều khách nước ngoài, bật cười nghĩ nếu chụp ảnh lại chắc người ta nghĩ mình đang đi du lịch Châu Âu mất.
Hôm nay thì khác, vì dịch nên quán khá vắng. Mình vẫn chọn chỗ ngồi như trước, 2 chiếc ghế và một chiếc bàn đặt vừa xinh trên góc hè. Bên cạnh là tán hoa giấy rủ xuống, những nhánh lá khẽ đung đưa tạo nên một bức hình đẹp hoàn hảo từ vị trí mình ngồi nhìn về phía hồ. Mái hiên ngay phía trên chỗ mình được gắn chiếc loa nhỏ, phát những bài hát nhạc Jazz đầy ngẫu hứng và thi vị.
Một điều mình thích quán cafe này đó là vị trí nằm trên mặt hồ Trúc Bạch, xa xa là Hồ Tây mênh mông, không quá ồn ào đông đúc xe cộ đi lại như đường ven hồ Tây, có không gian để chuyện trò, và vẫn có người đi lại đủ để không buồn chán.
Đến cuối buổi, trời bắt đầu sầm sì và nổi gió, dự báo thời tiết nói hôm nay trời mưa nhưng mình không nghĩ nó đến nhanh vậy. Nhớ một lần đang ngồi một quán cafe ở Hồ Tây thì bão ập về, nhìn qua ô cửa kính thấy tia sét loé sáng giữa hồ, trời tối sầm và tiếng sấm rền liên tục, thực sự cảm giác sợ thì ít, mà thấy mình nhỏ bé giữa cái bao la này quá.
Thật may là trời không mưa, mây đen kéo đến nhanh và cũng đi rất nhanh trả lại vẻ yên bình cho bầu trời. Mình đã nghĩ, nếu trời có mưa, thì ngồi cafe ngắm mưa cũng nhã lắm chứ bộ. Ngày trước, mình thực sự yêu mưa, không hiểu sao đi dưới mưa buổi tối khiến mình thích thú, mưa càng to mình càng thích (tấc nhiên đừng có sấm sét). Mỗi khi dừng đèn đỏ ngã tư nhìn những giọt mưa rơt xối xả từ trên không trung xuống, chiếu qua ánh đèn đường màu vàng, đẹp vô cùng. Giờ thì có lẽ mình đã bớt “lãng đãng” hơn, nhưng ai biết được, nếu có dịp “được tắm mưa”, mình vẫn sẽ thích thú như tuổi đôi mươi. Cuộc đời cho ta bao lần đôi mươi? không cho thì mình sẽ tự tạo thôi, cứ sống thật vui vẻ và thêm chút “mộng mơ”, sẽ thấy mình cứ mãi đôi mươi.
Ngồi cafe trò chuyện với bạn, mình thấy thật may mắn khi có những người bạn mình có thể chia sẻ được mọi chuyện. Chúng mình nói về nhiều điều, công việc, cuộc sống, và thời gian cứ trôi nhanh. Đến cuối buổi, cũng vừa giờ ăn trưa, đang ở Trúc Bạch thì không thể không thưởng thức món phở cuốn rồi, mình và bạn quyết định ăn trưa ở quán phở cuốn quen thuộc.
Quán phở cuốn của 2 vợ chồng bác mở từ lâu, một trong những quán đầu tiên ở khu ấy. Là quán gia đình nên chỉ có một phòng nhỏ trong nhà còn lại là các dãy bàn bày ở vỉa hè, trong con phố Mạc Đĩnh Chi nhỏ xinh yên tĩnh. Món mình gọi mỗi khi đến quán là 1 đĩa phở chiên lẫn ( 1nửa chiên phồng, 1 nửa chiên trứng), 1 đĩa phở cuốn và 2 cốc nước ngô. Mình thích ăn phở cuốn và ăn nhiều quán to có, nhỏ có nhưng từ khi ăn ở đây thì mình bị mê và thành quán ruột luôn.
Ăn xong, mình và bạn đi về chung 1 đoạn đường thanh niên, mình nhắc bạn qua đó nhiều cảnh đẹp có lẽ mình sẽ dừng lại chụp ảnh, nên bạn đừng chờ cứ đi trước. Và thực sự là mình đã phải dừng lại để ngắm, và ghi lại những những khoảnh khắc cảm xúc ấy.
Mình yêu Hồ Tây, yêu những con đường ven hồ quanh co, yêu cái bao la mênh mông ấy.
Hạ về, hoa vàng ngợp bóng cây xanh.
Một buổi sáng cuối tuần của mình trôi qua với nhiều trải nghiệm thú vị, được thưởng thức tách cafe thơm nồng, được chuyện trò cùng bạn, được ăn món yêu thích, và được đi trên những con đường ngập sắc hoa.
Niềm vui và hạnh phúc đôi khi chỉ từ những điều đơn giản ấm áp như vậy. Hãy thử dành tặng cho mình một ngày cuối tuần với những niềm vui nho nhỏ bạn nhé.
Ngọc Morning

Gửi phản hồi