Những ngày tháng không quên

1. Mấy ngày nay, mình lại có thêm một việc phụ làm chân tiếp tế đồ sau giờ tan làm. Chuyện là một sáng đầu ngày chị mình gọi điện hỏi han, rồi cuối cùng thỏ thẻ ” Ngọc à, anh T hôm nay mới test lên 2 vạch rồi”. Ngay tối hôm đó, 2 đứa nhỏ chưa tiêm cũng có triệu chứng sốt cao và ho. Cả nhà chị chính thức bước vào hành trình chiến đấu với vị khách không mời mà đến này.

Trước đây cứ nghĩ Covid nó vẫn ở xa mình lắm, đến thời điểm hiện tại thì đúng như câu trên tivi hàng ngày vẫn ra rả nói “sống chung với Covid”. Nhà chị gái, nhà mình ở quê đều đang phải cách ly vì có f0, 4 đứa bạn thân thì 2 đứa cũng đang ở nhà chăm con/chồng dương tính, đồng nghiệp cũng lần lượt chuyển số về zero. Mình nhắn tin trong nhóm bạn đùa: “Thi xem đứa nào giữ được dấu ÂM lâu nhất sẽ có thưởng”, cả lũ thả icon cười ha ha, trêu nhau giờ f1 là của hiếm rồi. Chẳng biết nên vui hay buồn.

Bây giờ, thay vì lo lắng hoảng sợ, mọi người đã đối diện và bước qua dịch bệnh một cách bình tĩnh hơn rất nhiều. Nó tiếp thêm tinh thần không chỉ cho người trong cuộc, mà cả những người hậu cần như mình cảm thấy yên tâm hơn.

2. Sáng nay nói chuyện với chị, thấy chị ho nhiều test nhanh cũng đã lên 2 vạch. Trộm vía 2 đứa trẻ con và anh rể đã qua đợt sốt cao và khoẻ lại rồi. Chị bảo lúc 3 bố con mới bị, chồng thì ho mệt, con thì sốt cao, người chị cũng mệt nhưng cứ tự lẩm nhẩm trong đầu “Xin trời Phật cho mình khỏe để chăm sóc chồng con, nếu bị hãy chờ chồng con khỏe lại trước đã”. Cuối cùng hôm nay chị cũng đã “dám mệt”.

Cô bạn thân của mình cũng đang tự cách ly phòng riêng để chăm sóc cậu con trai nhỏ, những ngày đầu con sốt cao mãi không hạ, một mình mẹ trong phòng cùng con lo lắng căng thẳng đến trắng đêm. Cô bạn cũng “không dám mệt” để chăm con qua cơn sốt. Trộm vía giờ nó vẫn đang âm và chưa có triệu chứng gì.

Đúng là với con mẹ luôn là siêu nhân, có thể gánh cả bầu trời trên lưng để che chở bảo vệ con.

3. Mẹ siêu nhân của mình hôm nay cũng gọi điện bảo mới chuyển đồ ăn thịt thà rau củ xuống cho 2 chị em. Mỗi lần mẹ nói sẽ gửi chút đồ này thôi, thì lượng thực tế cứ phải nhân thêm 3 lần là ít. Dù Hà Nội chẳng thiếu thứ gì, cần gọi là có người giao đến tận cửa. Nhưng với mẹ thì bao nhiêu yêu thương chăm sóc là đủ đâu, lúc nào cũng muốn đỡ đần con cháu.

Mẹ nói gửi 3 túi nặng đấy, chắc phải gọi ô tô chở đồ sợ 1 xe máy không đủ. Bình thường mình sẽ than thở ngay sao mẹ gửi nhiều thế, tủ lạnh không còn đủ chỗ chứa đâu, cốt để mẹ không phải tốn sức chuẩn bị đồ. Hôm nay mình không than mà chỉ cảm ơn mẹ, mẹ vui lắm. Và có đứa sắp mếu vì không biết có xách nổi mấy túi đồ nặng vào tận con ngách nhà chị không nữa.

4. Dịch bệnh, nhìn theo một cách nào đó lại đang đẩy mọi người sống chậm lại và lo lắng quan tâm nhau nhiều hơn. Các hội nhóm họ hàng, đồng nghiệp, bạn bè xã giao…trước đây thi thoảng có sự kiện gì mới nổi tin nhắn qua lại, thì những ngày này tích cực hỏi han chuyện trò rôm rả. Người dặn dò giữ gìn sức khoẻ, người nhắc súc miệng xông lá thường xuyên, chút chút lại gửi các bài viết về kinh nghiệm phòng và điều trị bệnh. Đông vui gần gũi hơn hẳn. Nhờ chủ đề Covid, mọi người gọi điện hỏi han nhau cũng thường xuyên hơn, tám chuyện lâu hơn.

Có lẽ cũng nhờ dịch, chúng ta có cơ hội để quan tâm và chăm sóc nhau nhiều hơn. Người vẫn âm chăm lo hậu cần tiếp sức cho người f0, dù mệt mà vui miễn là người kia mau vượt qua dịch bệnh.

Giữ gìn sức khoẻ cùng nhau đi qua những ngày không quên này bạn nhé.

Ngọc Morning

(Ảnh: Unsplash)

Gửi phản hồi