Niềm tin vào bản thân

Một bộ phim tôi từng xem khi còn nhỏ, trong đó có một câu nói khiến tôi nhớ mãi ”Nếu bạn thực sự mong muốn và tin tưởng điều gì đó, điều đó sẽ thành sự thật”. Nhờ câu nói ấy, nhân vật nữ chính trong phim đã vượt qua sự tự ti của bản thân, tin tưởng vào lựa chọn của mình và đạt được điều mình mơ ước. Câu nói đó ấn tượng với tôi ngay từ ngày ấy. Giờ nhìn lại, không ít những quyết định quan trọng trong cuộc sống của tôi cũng đều dựa trên niềm tin ở bản thân và những điều mình mong muốn.

Niềm tin vào bản thân là một quá trình trải nghiệm

Khi còn nhỏ, tôi vốn là một đứa trẻ khá rụt rè và nhút nhát khi ra ngoài. Gặp người lạ là câm như hến, đến cả một câu chào cũng không dám nói. Ai hỏi han là co rúm lại chạy biến. Vẫn nhớ một buổi chiều khi đang học lớp 2, tôi mắc quai bị, đắp thuốc sưng vêu một bên má. Hôm đó tôi quên mang khăn quàng đỏ, lớp trưởng bắt về nhà lấy. Vậy mà tôi cũng cún cút chạy bộ hơn 1 cây số về nhà. Hồi ấy tôi sợ lớp trưởng, sợ cô giáo, sợ đủ thứ. Nhìn mấy bạn học giỏi trong lớp, tôi ngưỡng mộ và tự đặt mấy bạn đó ở tầng cao hơn mình, muốn chơi cùng mà chẳng dám mở lời vì ngại.

Lớn hơn chút, tôi vẫn có cảm giác tự ti khi so sánh với những bạn học giỏi lớp chọn, những bạn nhà giàu ăn mặc điệu đà. Tôi thấy mình thật bình thường, chẳng có gì đặc biệt.

Sự tự tin trong tôi được xếp những viên gạch đầu tiên khi bước vào lớp 9. Tôi bỗng nổi bật trong lớp nhờ thành tích học tập tốt môn hoá – một môn học mới. Thực tế, kỳ đầu tiên mới học điểm lẹt đẹt khiến tôi chán nản ghê gớm. Chỉ vì “thích thầm” một bạn ở lớp học hóa, để không mất mặt tôi lao vào học và tự nhiên thấy môn hóa cũng không khó như tôi nghĩ.

Từ sợ, tôi chuyển sang yêu thích nó. Càng yêu thích, tôi học càng hăng và điểm càng cao. Lần đầu tiên trong đời học sinh tôi cảm thấy mình như ngôi sao của lớp, lần đầu tiên tôi tự tin “mình làm được” khi lên chữa những bài khó. Cuối năm lớp 9, kỳ thi tốt nghiệp tôi đạt thành tích cao. Một trong những học sinh có điểm tổng tốt nghiệp cao nhất trường. Sau bao nhiêu năm lẹt đẹt, lần đầu tôi biết mình có thể làm được khi mình yêu thích, tin tưởng và nỗ lực với nó, tôi tự tin hơn trước các bạn.

Năm cấp 3, trường tôi có khá nhiều trương trình ngoại khóa dành cho học sinh. Tôi phụ trách mảng văn nghệ của lớp khi tham gia các cuộc thi ở trường. Mỗi lần hát và nhảy múa trên sân khấu, tôi nhận ra tôi yêu thích nó ghê gớm. Lên sân khấu tôi như “biến” thành một người khác, hòa vào ánh đèn lung linh, giai điệu bài hát và những bước nhảy. Tôi không để ý đến bên dưới mọi người nghĩ tôi như thế nào, tôi yêu thích nó là được, tôi thấy mình thật đẹp và lộng lẫy trên sân khấu. Nếu không thử sức với vai trò ấy, không cho mình cơ hội để lên sân khấu, có lẽ đến giờ tôi vẫn không nghĩ mình có thể tự tin đứng trước đông người như vậy.

Lớp 12 với kỳ thi đại học cam go, tôi đăng ký nguyện vọng một trường top đầu, điểm đầu vào cao chót vót. Trong lớp có những bạn học bằng tôi, hơn tôi cũng nhiều, nhưng chỉ có 2 người đăng ký. Có thể vì mọi người thích chọn khác ngành, nhưng cũng phần nhiều vì sợ độ rủi ro cao. Không hiểu sao khi đó, tôi có niềm tin mình sẽ làm được. Tôi vẫn nhớ bức thư tay tôi viết cho chị gái khi ấy đang học ở Hà Nội. Trong thư tôi viết chắc nịch “Em nhất định sẽ đỗ đại học…, em sẽ về HN cùng chị…”. Tôi tin và tôi làm theo niềm tin của mình, tất nhiên không thể thiếu sự nỗ lực của bản thân. Và tôi đã làm được thật.

Đi làm, tôi bước vào môi trường với những đồng nghiệp thân thiện dễ mến. Tôi được va chạm sớm với nhiều việc, được học hỏi phong cách làm việc chuyên nghiệp từ các anh chị. Có cơ hội được đưa ra những quyết định và chịu trách nhiệm với những quyết định của mình, đôi khi là những quyết định có thể ảnh hưởng đến cả công ty. Tôi đã có những kết quả được ghi nhận. Những điều tôi học hỏi và thể hiện trong những năm tháng đầu đi làm giúp tôi thêm tự tin vào bản thân, niềm tin vào những cảm xúc và quyết định của mình.

Nhiều khi tôi thấy mình có những niềm tin hơi dị. Một vấn đề nào đó lúc này có thể chưa giải quyết được, tôi lại có niềm tin sớm muộn gì tôi cũng sẽ giải quyết được nó. Không phải mặc kệ nó, mà tôi đặt niềm tin vào chính tôi của tương lai theo cách như thế.

Cũng như quãng thời gian gap year hơn 1 năm, ở độ tuổi 30 + và độc thân như tôi không phải ai cũng dám làm. Bạn bè lo lắng cho tôi, bố mẹ lo lắng cho tôi, nhưng chưa hề ngăn cản tôi. Có lẽ khi bạn tin tưởng ở bản thân, thì người khác cũng sẽ tin tưởng bạn. Và với tôi, một năm gap year đó thực sự là 1 năm tuyệt vời dành tặng cho bản thân mình.

Gieo trồng những hạt giống niềm tin vào bản thân

Với những ai vẫn còn đang lo sợ và tự ti vào bản thân, đừng nghĩ đó sẽ là điều không thể thay đổi. Chỉ đơn giản là bạn chưa tìm ra điểm mạnh của mình hay chưa cho mình đủ cơ hội và trải nghiệm để nhìn thấy nó.

Tôi luôn tin mỗi người đều có một sở trường và thế mạnh nào đó hơn người khác. Giống như những viên đá quý trong lòng đất, nếu chúng ta may mắn chỉ vài nhát cuốc là có thể nhìn thấy. Nhưng phần lớn chúng ẩn sâu và khó tìm. Chẳng có cách nào ngoài việc không ngừng đào xới, đãi sàng nhiều bước nó mới dần lộ diện.

Thế nên hãy cho mình cơ hội trải nghiệm nhiều điều, thử sức mình với những điều mới mẻ, tận tâm và trách nhiệm với nó. Những thành quả từ nỗ lực của bạn chính là những hạt giống nuôi dưỡng sự tự tin lớn dần trong bạn.

Đừng nghĩ đó là điều gì to tát, đó có thể chỉ là những việc rất bình thường trong cuộc sống như việc đọc xong một cuốn sách hay, có thể nhảy nhuần nhuyễn một bài hát sau khóa học nhảy, hoàn thành chạy bộ mấy vòng quanh hồ, gửi sếp báo cáo trước hạn với nội dung chất lượng, tổ chức một chuyến đi du lịch tự túc thú vị với gia đình và bạn bè v.v…

Từ việc thực hiện và hoàn thành những công việc thường nhật, hay thử sức với những điều mới mẻ, bạn sẽ nhận ra những điểm mạnh của bản thân qua những việc mình làm. Bạn có thể là một người giỏi giữ cam kết qua việc chạy bộ, là người có cảm thụ âm nhạc tốt qua việc học nhảy, là người có khả năng phân tích nắm bắt vấn đề qua việc làm các báo cáo chất lượng, là người có khả năng tổ chức sắp xếp qua việc du lịch. Những thành quả dù nhỏ sẽ giúp bạn dần tự tin vào năng lực của mình, vào cách mà mình đưa ra quyết định và thực hiện nó.

Lời kết

Sự tự tin ở bản thân, không phụ thuộc vào vị trí hay mức lương cao trong công việc, không phụ thuộc vào những bộ trang phục đắt tiền chúng ta mặc, không phụ thuộc người khác tung hô chúng ta như thế nào. Sự tự tin vào bản thân đến từ bên trong chúng ta. Chỉ khi chúng ta cảm thấy yêu bản thân, tin tưởng vào bản thân mình, dù ở nơi đâu hay làm công việc gì, bạn vẫn sẽ toát lên thần thái tự tin tích cực.

Khi tin tưởng vào bản thân không có nghĩa bạn không còn hoài nghi về mình. Vẫn sẽ có những lúc, những hoàn cảnh xô đẩy khiến bạn chông chênh. Nhưng nó sẽ nhanh chóng qua đi, vì bạn biết mình sẽ sớm có cách để vượt qua nó, giống như bạn đã từng làm.

Nhìn lại, sự tin tưởng vào bản thân và những quyết định của tôi, không phải tự nhiên mà có từ đầu. Nó là một quá trình với nhiều trải nghiệm, những cơ hội thử thách và thấu hiểu bản thân. Từng chút một, chút một tích luỹ để trở thành một con người của tôi như hiện tại.

Niềm tin cũng như những hạt giống, chờ chúng ta gieo trồng vun xới, tưới tẩm thêm dinh dưỡng yêu thương, chắc chắn sẽ đến ngày những hạt mầm ấy đâm trồi, lớn dần và xum xuê trái ngọt.

Ngọc Morning

Gửi phản hồi