Sống chậm như người Lào

Dịp nghỉ lễ giỗ tổ năm nay mình có dịp được đặt chân nên đất Lào

Phải thành thực mà nói, Lào vẫn chưa phải là nơi nằm trong kế hoạch khám phá trong năm nay, mình vẫn còn nuôi mộng được lang thang ngắm hoa anh đào ngợp trời ở xứ mặt trời mọc, vẫn nuôi mộng được bay nửa vòng trái đất đặt chân lên vùng đất mệnh danh là xứ tự do Mỹ. Ấy vậy mà thế nào phút cuối mình lại chọn Lào, có lẽ đơn giản vì chỉ cần xách balo lên cầm theo quyển hộ chiếu là đến được với nàng

Người ta ví nóng như gió Lào, quả thực ấn tượng của mình khi bước chân xuống xe là NÓNG! cái nóng khiến cho người ta chẳng cần vận động gì nhiều, chỉ cần bước đi không thôi cũng đã thấy mất sức nhanh chóng.

Mình chọn Luang Prabang là nơi dừng chân, quả thực đẹp hơn nhiều so với suy nghĩ ban đầu của mình về đất nước Lào. Luang đẹp nhẹ nhàng pha chút gì đó vừa cổ kính, vừa tây tây . Đan xen là những ngôi chùa với những mái vòm hoa văn tinh tế.

Và con người Lào thì dung dị, hiền lành và dễ mến. Chúng mình đi chơi đúng dịp tết té nước, trung tâm Luang là nơi người ta đổ dồn về để tham gia lễ hội tế ước truyền thống ( nó giống như cảnh người dân Hà Nội đổ dồn về Hồ gươm mỗi khi có sự kiện đặc biệt). Ở Lào xe ô tô là phương tiện cũng khá phổ biến vì nhập khẩu vẫn còn rẻ, nên cảnh ô tô nối đuôi nhau tấp nập, giữa cái nắng gắt gió Lào hầm hập 40 độ, ấy vậy mà chẳng hề nghe thấy một tiếng còi xe, điều mà mình khá bất ngờ. Ở đây, người ta cứ từ tốn chờ dịch từng bước thôi, như thể đi rồi sẽ đến vậy đó

Người Lào ăn sáng cũng phải tầm 9h người ta mới rục rịch mở quán. Ghé qua một quầy hàng bánh cuốn, cả đoàn có 8 người đã gần kín bàn ăn của cô chủ quán. Như Việt Nam, mình từng thấy khi khách đông người ta thường làm song song luôn 2 loại bánh tráng 1 lúc, tay chân cứ thoăn thoắt vội vã. Nhưng ở Lào thì khác, mọi thứ đều rậm rãi hơn. Cô chủ quán tráng bánh cho từng người một, từ từ cho bánh lên đĩa, lấy kéo cắt từng khúc, rồi rắc chút hành khô, giò hấp…đưa cho 1 khách xong, cô lại rậm rãi làm suất mới cho khách. Cứ thế đoàn chúng mình cứ dõi theo từng động tác của cô, từng người rồi cũng đến lượt được ăn.

Ở Luang có rất nhiều người Việt Nam sinh sống làm ăn, đi trên đường nói chuyện thi thoảng lại có người Việt nhận đồng hương hỏi han chuyện trò. Ấn tượng là một cậu bán kém dạo trên phố, quê Hưng Yên khi nghe thấy nhóm chúng mình là người Việt cũng dừng bắt chuyện. Em kể hồi ở Việt Nam chỉ ở nhà rồi theo bạn theo bè ăn chơi chẳng kiếm được đồng nào, theo họ hàng sang đây, đi bán dạo vậy mà chịu khó thì tháng trừ chi tiêu cũng để lại được hơn 10 triệu. Mình hỏi em có dự định về Việt Nam không, em trầm ngâm chút, nói vẫn muốn về quê hương nhưng sẽ làm thêm vài năm tích góp chút vốn. Người dân Lào họ hiền lành, nhưng độ chịu khó thì không bằng người Việt, âu đó cũng là cơ hội để những người như em mưu sinh được trên đất Lào.

Chuyến đi của mình ngắn chỉ vỏn vẹn 3 ngày, nhưng đã có những trải nghiệm thú vị về vùng đất triệu voi. Trước chuyến đi, mình bị sốt virus cao gần 40 độ, mình đã nghĩ hay huỷ chuyến đi này, ngồi xe ô tô 1 ngày trời người ngợm dặt dẹo như vậy liệu có ổn không? thay vì vậy, sẽ lại nghỉ ở nhà, hay lang thang mấy quán cafe quen thuộc Hà Nội. Và mình chỉ quyết định đi ngay trước khi xe lăn bánh, với những háo hức về một vùng đất mới chuẩn bị được khám phá.

Đi là để trải nghiệm, để một ngày trôi qua không giống với ngày hôm qua

Đi mới biết về Luang, về con người Lào, về những người Việt xa hương, về những người bạn đồng hành

Đi thật xa để trở về

Để thấy yêu Hà Nội hơn

🙂

Ngọc Morning

Gửi phản hồi