Tản mạn những ngày hè
1. Hà Nội đã bước vào những ngày hè oi ả hơn.
Nắng đầu ngày đến sớm, bước chân ra đường đi làm cảm nhận ngay cái nắng rát mặt, mồ hôi chảy ròng trên trán, rớt xuống mắt xém cay.
Công ty mới cách nhà hơn 3 cây số, chỉ những ngày mưa thì tắc chút, bình thường khá thông thoáng. Hành trình đi làm những ngày hè của mình vì thế cũng nhẹ nhàng hơn.
Cung đường mỗi sáng của mình chạy qua một con phố có nhiều quán cafe xinh xinh. Hàng ngày đều thấy các nhóm người ngồi cafe chuyện trò, cũng có người chỉ ngồi 1 mình nhâm nhi cafe và trầm ngâm nhìn ra đường. Cảm nhận buổi sáng đầu ngày của họ thật chậm rãi.
Trên đường, đôi khi cũng gặp những người thong dong dắt chó đi dạo bộ. Chú chó thi thoảng đứng lại hít hà đám lá cỏ ven đường, người chủ đứng bên kiên nhẫn chờ đợi, rồi tiếp tục rảo bước đi theo sau chú chó. Có lẽ đó là một người làm tự do, làm chủ hay đơn giản hôm nay là một ngày nghỉ phép của họ.
Đoạn đường gần đến công ty chạy song song với một con kênh nhỏ (chẳng biết gọi nó là kênh có đúng không). Người ta trồng dọc 2 bên đường những hàng liễu cao, rủ tán lá thướt tha. Đan xen giữa 2 hàng liễu là các khóm hoa giấy trổ bông hồng tím. Nắng hè chiếu xuống, từ xa đã thấy rực rỡ sắc tím cả một dải đường.
Chẳng biết thói quen quan sát những điều đi ngang qua mình có từ bao giờ. Đôi khi mình thấy khá thú vị và cũng tự hỏi trong đầu về một ai đó đi lướt qua “Họ đang cảm thấy gì nhỉ? họ có đang hạnh phúc và hài lòng về cuộc sống của mình không?”
Những con đường mình đi qua vì thế cũng mầu sắc hơn.
2. Ngày thứ 7 cuối tuần, trời vẫn nắng nhưng gió mát và trong hơn. Cả nhà mình hẹn hò đi chơi công viên.
Buổi sáng công viên vẫn chưa đông người. Chỉ bước qua cổng đã thấy một không khí khác hẳn. Bỏ lại ồn ào của xe cộ phố xá, chỉ có hồ nước rộng thênh thang trước mặt, những tán lá xanh, tiếng chim hót ríu rít chuyền cành, và không thể thiếu đặc sản của mùa hè là những tiếng ve râm ran.
Cả nhà chọn chỗ ngồi dưới một gốc cây mát, ngay trước mặt là hồ nước lăn tăn sóng. Những cơn gió thổi qua, trong veo và mát lịm.
Lũ trẻ nhà chị mấy ngày chỉ ngồi trong nhà điều hoà và xem wolfoo, hôm nay có không gian rộng rãi chạy nhảy lô đùa sảng khoái lắm. Người lớn thì ngồi nhâm nhi hoa quả, đọc sách và chuyện trò. Cảm giác cuộc sống chậm hơn, lắng đọng hơn.

Thực ra, chẳng cần phải đi đâu xa, chỉ cần một không gian gần gũi với thiên nhiên, dành cho nhau khoảng thời gian nói chuyện chia sẻ chất lượng là đủ để gắn kết và khiến một ngày ý nghĩa hơn.
Thời gian vừa rồi công việc mới với nhiều thử thách mới khiến mình bị cuốn đi, nhanh và vội vã. Nhưng đó cũng là cơ hội giúp mình thực hành những điều mình đã đọc, học và nhanh chóng cân bằng lại.
Chỉ cần bạn biết rõ điều gì là giá trị nhất và ưu tiên nhất đối với cuộc đời bạn, bản thân bạn sẽ tự biết lối đi.
Ngọc Morning

Gửi phản hồi