Lần đầu đi khám nội soi gây mê, HẠNH PHÚC TỪ NHỮNG ĐIỀU GIẢN ĐƠN
Mình là một người khá lười đi khám bệnh. Một năm mình đưa mẹ đi khám bệnh định kỳ nhiều lần nhưng tuyệt nhiên ít khi chủ động khám cùng nếu chưa có dấu hiệu bệnh. Ngoại trừ những lần khám tổng thể cùng Công ty một năm một lần. Thế nên nội soi gây mê mình càng chưa từng làm lần nào.
Nói là không có bệnh gì cũng không đúng. Cả ba anh em nhà mình đều có bộ tiêu hoá giống bố. Ăn uống thường chậm tiêu hơn người bình thường. Mẹ mình nhiều khi hay giục mình đi khám nội soi coi có sao không. Mình thì tự bao biện, từ bé đến giờ vẫn vậy vẫn sống khoẻ thì chắc không phải bệnh gì nguy hiểm rồi.
Nhưng đôi khi chột dạ vì thấy xung quanh thi thoảng lại nhận những tin không vui về sức khoẻ của người quen. Rồi trong bữa Cafe với cô bạn thân cũng đang có vấn đề về tiêu hoá. Hai đứa quyết định hẹn hò nhau cùng đi khám. Vì quá trình nội soi gây mê cần có mặt người nhà . Cô bạn sẽ nhờ mẹ chồng đi cùng để nếu hai đứa làm cùng nhau cũng sẽ vẫn có người ở ngoài nếu bác sĩ cần.
Thật ra mình từ lâu cũng muốn đi nội soi gây mê một lần cho yên tâm, nhưng cứ CHẦN CHỪ vì cái nỗi SỢ các thủ tục gây mê còn lớn hơn. Và vì cần có người nhà ở đó khi nội soi, trong khi người thân ở gần nhất là chị mình thì con đang nhỏ khó đi cùng. Thế nên cô bạn nói vậy mình đồng ý luôn.
Bạn thân
Mình chọn khám tại Bệnh viện Y Hà Nội cho rộng rãi và đỡ đông. Hai đứa đăng ký qua số tổng đài hẹn lịch khám lúc 6h30 sáng. Khi mình đến nơi cô bạn đã làm thủ tục xong và đang chờ khám.
Bạn khám tiền gây mê xong và được kê 3 gói thuốc để uống trước, gọi điện cho mình khi ấy vẫn đang chờ. Nàng ý bảo mua luôn thuốc cho mình tẹo chỉ việc pha uống. Khi mình khám xong gọi cho nó để đến lấy thuốc thì hai đứa mới ớ ra là được chỉ định khám và nội soi ở 2 toà nhà khác nhau, và làm nội soi cũng cùng giờ nhau.
Điều này có nghĩa là mình cần tìm một người thay thế có thể trông mình lúc gây mê. Mình bắt đầu rà lại trong đầu những người có thể nhờ được: Người thân duy nhất gần đó là chị mình thì con đang quá nhỏ phải trông nên mình không nhờ. Còn lại bạn bè đồng nghiệp của mình, cũng không ít. Nhưng khi điểm lại thì ai mình cảm thấy thoải mái/dễ dàng để nhờ, và có thể đến được ngay chiều hôm đó thì quả thực không nhiều.
Và mình quyết định gọi cho cô bạn thân đại học. Cũng chút đắn đo vì bạn có 2 con cũng đang nhỏ, trong khi môi trường bệnh viện vi rút lây chéo cũng không ít. Vậy mà Mình vừa nhắn tin thì nó trả lời OK luôn.
Chai nước pha sẵn thuốc
Hẹn được cô bạn đại học đến trông buổi chiều cũng khiến mình thấy yên tâm hơn. Đi sang toà nhà của cô bạn khám để lấy thuốc thì thấy nàng đang xách khệ lệ 2 chai nước 1,5l mang sang cho mình.
Bạn dặn dò mình cẩn thận. Bảo thuốc đã pha sẵn theo tỉ lệ rồi, mình chỉ cần uống thôi. Có sẵn cả cốc để uống cùng. Rồi nàng vội quay về vì mẹ chồng cũng đang khám cùng. Nhìn dáng cô bạn đi xa dần, mình thấy hạnh phúc thực sự. Mình như một đứa trẻ, được chuẩn bị sẵn đồ và chỉ việc xách về chỗ, uống sao cho 3 tiếng hết 3 lít nước là được cho quà.
Những điều may mắn
2h chiều cô bạn đại học đã đến phòng nội soi chờ cùng mình. Theo lịch dự kiến 3h mới làm nhưng có thể phải vào trước một lúc để truyền nước và chuẩn bị các điều kiện cho gây mê. Cô bạn nghe vậy từ cơ quan bắt thẳng grab đến chỗ mình.
Mình số thứ tự 16, nhìn qua thấy một người vào nội soi đi ra cũng phải tầm 30 phút. Trong khi 16h30 cô bạn lại phải về đón con vì chồng đang đi công tác. Hai đứa đang tính trường hợp mình khám muộn thì như thế nào. Đúng lúc ấy cô bạn đang khám bên kia gọi điện báo nội soi xong rồi, nếu cần chút nữa có thể qua với mình.
Thật may mắn, 3h kém mình đã được bác sĩ gọi tên vào phòng chờ. Mình đưa đồ cá nhân cho cô bạn giữ và bước vào phòng, lòng có chút hồi hộp.
Trải nghiệm lần đầu gây mê và cái hôm hạnh phúc
Bước vào phòng nội soi gây mê, khung cảnh các ekip bác sĩ làm việc tập trung và khá chuyên nghiệp khiến mình yên tâm hơn. Mình được hướng dẫn nằm lên một chiếc giường đẩy. Các bác sĩ bắt đầu lấy ven đặt sẵn ống truyền nước. Một bác sĩ đưa ống thở đặt vào mũi mình, và gắn máy đo điện tim đồ. Đảm bảo theo dõi kiểm soát được cơ thể bệnh nhân trong quá trình gây mê.
Thật thú vị, trước khi vào khám mình vẫn có chút sợ và lo lắng. Nhưng khi nằm trên giường chuẩn bị gây mê mình lại hoàn toàn thoải mái. Lúc đó mình chỉ nghĩ trong đầu câu “Biết ơn cơ thể khoẻ mạnh của mình! Mình chắc chắn sẽ khoẻ mạnh và bình an”. Rồi dần dần chìm vào giấc ngủ mê.
Mình mở mắt và tỉnh dậy khi nghe tiếng gọi của bác sĩ. Lúc này mới biết đã khám xong. Một cảm giác cực kỳ dễ chịu và thoải mái. Thuốc mê vẫn còn nên người mình hơi lảo đảo và nhìn mọi thứ chưa rõ. Cảm giác của nó giống như khi bạn uống xong 1 ly rượu vang và có chút ngấm nhẹ (thật may là mình thích rượu vang).
Mình nghe thấy tiếng bác sĩ gọi người nhà vào, và tiếng con bạn trả lời bên ngoài. Khi nó bước vào, mình ôm trầm lấy nó , cảm giác lúc đó thực sự hạnh phúc. Hạnh phúc vì có nó đã đến và chờ mình ở ngoài giúp mình yên tâm. Hạnh phúc vì sức khoẻ của mình tốt. Và hơn cả là mình đã vượt qua được nỗi sợ của mình.
Có thể nhiều bạn đã đi khám nội soi gây mê và nghĩ nó là một chuyện bình thường. Với mình, ngày hôm nay không chỉ là một buổi khám bệnh. Đó là một ngày thực sự rất ý nghĩa. Ngày mình càng cảm thấy hạnh phúc và trân trọng hơn với những điều mình đang có. Ngày mình nhận thấy đang có quá nhiều thứ để biết ơn.
Và bạn thân mến! Hãy cứ cảm nhận và tận hưởng những điều tốt đẹp trong những điều tưởng trừng rất đỗi bình thường của mình bạn nhé. Bạn sẽ nhận thấy hoá ra mình là người đang có rất nhiều thứ, và có một cuộc sống rất đáng sống.
Ngọc Morning 🌿

Gửi phản hồi