Quay vào bên trong để lắng nghe và thấu hiểu mình

Hà Nội đang bước vào những ngày đầu thu, thời tiết thật dễ chịu làm sao. Cửa sổ căn phòng của mình nhìn ra tán cây xanh, gió cứ thổi những tán lá đung đưa reo vui trước mắt. Những tiếng chim chuyền cành ríu rít vui tươi.

Đôi khi mình tự hỏi, những chú chim ấy đang có cảm xúc gì nhỉ? Một ngày chúng làm những gì, sao lúc nào cũng líu lo hót vang như vậy. Không phải chúng đang rất tự do, tận hưởng bóng xanh mát của tán cây, tận hưởng niềm vui rất đổi giản đơn là được chuyền cành và bay lượn đó sao.

Khoảng cách đây 1 tháng, mình có quan tâm và tìm hiểu một lĩnh vực mới. Nói là mới với mình thì cũng đúng vì mình chưa từng được học một cách bài bản và hệ thống như vậy. Nhưng nói là cũ thì cũng không sai, vì những kiến thức ấy mình cũng đã nghe, đọc và hứng thú từ lâu, nhưng chủ yếu là tự tìm hiểu từ những bài viết ngắn rời rạc trên mạng hay sách.

Và mình đã đưa ra một kế hoạch, mình sẽ hoàn thành những mục tiêu của lĩnh vực đó trong vòng 1 tháng, điều đó có nghĩa mình sẽ phải dành 1 ngày ít nhất 5 tiếng để tìm hiểu và thực hành nó. 

Và mình cũng ngồi vào bàn để xây dựng lộ trình để thực hiện kế hoạch. Xây dựng xong, 1 cảm giác áp lực căng thẳng xuất hiện trong mình. Có lẽ bên trong mình hiểu được việc đó là khó khả thi, không phải điều mình thực sự mong muốn nên đã phát ra dấu hiệu để cảnh báo mình. 

Bởi vì ngoài lĩnh vực mình đang muốn tìm hiểu này, mình vẫn còn công việc yêu thích mà mình đang theo đuổi, và một số dự án nhỏ mình đang thực hiện. 

Nhưng khi đó, mình vẫn cố làm theo kế hoạch, một ngày sẽ cần thực hành đủ theo số lượng đã đặt ra. Nó khiến những công việc đang thực hiện có phần xao nhãng, hiệu quả kém đi. Trong khi lĩnh vực mới còn nhiều bỡ ngỡ, có những ngày mình vẫn không thực hiện được theo kế hoạch khi những điều phát sinh xảy ra. Và mình cứ bị cuốn đi, chạy theo, vội vã và hối hả…

Được đâu đó 1 tuần thì cảm xúc bên trong của mình bắt đầu phản ứng mạnh dần lên, mình bắt đầu cảm thấy SỢ khi nghĩ đến việc thực hiện kế hoạch đó. Trong khi những dự án mình đang làm hiệu quả giảm sút, khiến mình bắt đầu xuất hiện thêm cảm xúc thất vọng và lo lắng.

Khi những cảm xúc tiêu cực đang dần hình thành, thật may mắn mình đã kịp nhận ra và quyết định BẢO VỆ CẢM XÚC TÍCH CỰC của mình. 

Đầu tiên, mình tạm dừng lại và nhìn vào bên trong.  Mình tự hỏi những suy nghĩ và cảm xúc hiện tại mình đang có là gì? Tại sao mình lại có những cảm xúc đó. Những cảm xúc đó nếu lâu dài có tốt cho mình không? Đâu là cảm xúc và cuộc sống mà mình muốn hướng tới. Và rồi, mình tự cho mình một vài ngày nghỉ ngơi, thư giãn hoàn toàn, để mọi thứ chậm lại và tĩnh tâm. 

Tiếp theo, mình ngồi liệt kê lại những việc mình đang thực hiện và phân ra thành 3 cột: 1 – Những việc có thể trực tiếp đưa mình đi đến mục tiêu/ mơ ước của cuộc đời mình; 2 -Những việc có thể hỗ trợ mình trên con đường đi đến mục tiêu; 3 – Những việc không liên quan đến mục tiêu/mơ ước của mình. Việc liệt kê và phân loại này giúp nhắc nhở mình đi đúng hướng trên con đường mà mình đã chọn.

Với những điều khiến mình hạnh phúc và đi đến mục tiêu, mình sẽ ưu tiên tập trung thời gian để thực hiện. Đối với những việc có thể hỗ trợ thêm cho mục tiêu ấy, mình sẽ dành một khoảng thời gian hợp lý để làm song song.  Đối với những việc còn lại không liên quan, dù thời điểm đó có thể giúp mình có thêm kiến thức hay thu nhập, nhưng đó vẫn là một lối rẽ ngang có thể lấy đi thời gian và làm mình đi lệch với mục tiêu hướng tới, vì vậy mình sẽ cân đối thời gian nếu còn cho nó, tuyệt nhiên không để nó trở thành chính yếu hay gây áp lực ảnh hưởng tới những điều quan trọng và ý nghĩa của mình.

Và cuối cùng, việc mình cần làm sau khi đã liệt kê xong đó là tập trung vào những việc/ dự án đang hướng mình đến với mục tiêu và ước mơ của mình. Xem lại mình đã thực sự toàn tâm toàn ý với chúng chưa? Còn điều gì mình đã làm nhưng chưa hiệu quả? Mình cần điều chỉnh gì để có thể tốt hơn?

Mình sẽ hình dung tưởng tượng hình ảnh khoảnh khắc mình đạt được mục tiêu hay mơ ước của mình. Khi ấy mình trông rạng rỡ hạnh phúc như thế nào, mình mặc đồ gì, ở đâu và với ai khi ấy. Mình sẽ neo lại cảm xúc hạnh phúc thăng hoa ấy vào trong tiềm thức của mình. Nhờ đó giúp mình luôn hứng khởi và kiên trì theo đuổi đam mê của mình hơn. Vì mình biết đó chính là con đường khiến mình luôn hạnh phúc, không chỉ tại đến đích mà ngay cả trong mỗi bước hành trình.

Và thật tuyệt vời, khi mình bước chậm lại và tĩnh tâm, nhìn mọi vấn đề đều trở nên sáng rõ và tích cực hơn. Chỉ với 3 bước trên, những cảm xúc tiêu cực dường như tan biến, hiện tại trong mình chỉ còn những cảm xúc tích cực, đầy hứng khởi và tự tin trên con đường mình đã chọn. Lĩnh vực mới kia cũng không còn khiến mình cảm thấy áp lực. Mình đã biết khi nào là thời điểm mình sẵn sàng để dành thời gian và làm chủ được nó.

Và mình nhận ra, đôi khi điều chúng ta cần chỉ đơn giản là bước chậm lại và quay vào bên trong, để thấu hiểu những suy nghĩ cảm xúc đang ngổn ngang trong lòng, và sắp xếp chúng gọn gàng ngăn nắp trở lại, tự khắc lòng ta sẽ an nhiên.

Ngọc Morning

Gửi phản hồi